“MẸ ĐI BẮT VIRUS XONG SẼ VỀ VỚI CON!”

Đăng vào 28/02/2021
Mỗi lần bật màn hình điện thoại, nghe cô con gái bé bỏng luôn miệng hỏi bao giờ mẹ về, chị Trần Thị Dung chỉ có thể vỗ về, an ủi rằng: “Mẹ đi bắt con virus, bao giờ bắt được mẹ về với con”.

Chưa xác định ngày về nhà

Gác hết việc nhà, giao lại nhiệm vụ sắm Tết cho chồng, chị Trần Thị Dung, cán bộ của Bệnh viện Bạch Mai tăng cường, phụ trách kiểm soát nhiễm khuẩn tại Bệnh viện dã chiến số 2 của Hải Dương lên tuyến đầu chống dịch.

Nhớ lại ngày nhận được quyết định cấp tốc chi viện cho Hải Dương, chị Dung bồi hồi: “Sáng sớm 28/1, trong lúc chồng tôi đi làm nhiệm vụ phục vụ Đại hội Đảng, chỉ có hai mẹ con ở nhà, nhận được tin công tác, tôi vội vã gọi con dậy vệ sinh cá nhân rồi đưa cháu đi học”.

Sau khi xuống Hải Dương, chị Dung và đoàn công tác nhanh chóng tiến vào điểm nóng Chí Linh để khảo sát tình hình. Vì là bệnh viện hạng 2 nên công tác kiểm soát nhiễm khuẩn ở đây vô cùng thiếu thốn, lúc này chị Dung và đoàn công tác nhận được chỉ đạo ở lại Hải Dương để rà soát, tư vấn hỗ trợ cho 2 bệnh viện dã chiến.

“Tôi hoang mang không biết là phải gửi con ở đâu, chồng tôi lại không thể ra khỏi đơn vị, tôi cũng không mang bất kỳ đồ đạc gì theo… hàng trăm câu hỏi hiện ra trong đầu tôi lúc bấy giờ. Cuối cùng, ông bà ngoại cách nhà tôi khoảng 30km ra đón cháu về chăm sóc, khi đấy tôi mới yên tâm phần nào”.

Tối muộn ngày 28/1, chị Dung được tạo điều kiện quay về Hà Nội sắp xếp chút đồ dùng cá nhân để chuẩn bị bước vào cuộc “trường kỳ kháng chiến” chưa biết ngày về. Với chị, đó là một buổi tối thật nhiều cảm xúc, vì để giữ an toàn cho người nhà, chị không thể gặp ai để chào tạm biệt, một mình lầm lũi dọn đồ trong nỗi nhớ con da diết.

Chị Dung nghẹn ngào: “Chồng tôi xác định phải một thời gian rất lâu nữa mới được gặp vợ, muốn tranh thủ về nhà cùng tôi chuẩn bị đồ nhưng điều kiện không cho phép. Sáng sớm hôm sau hai vợ chồng chỉ có thể đứng từ xa nhìn nhau chưa biết ngày gặp lại”.

Trên đường về lại Hải Dương, trong lòng chị nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, bởi lẽ chủng virus lần này là biến thể mới chủng Anh, khả năng lây lan nhanh và… chị sẽ phải ở lại Hải Dương rất lâu.

“Lúc đấy trong đầu tôi thoáng nghĩ, có khả năng năm nay sẽ không được đón Tết ở nhà, vậy thì ai là người giúp ông bà hai bên sửa soạn sắm Tết? Công việc bận rộn đã khiến tôi quên cả việc cúng Rằm tháng Chạp, tự nhủ đến ngày ông Táo sẽ có một mâm cỗ đủ đầy dâng lên gia tiên, nhưng với tình hình hiện tại chồng trực tại đơn vị chắc ban thờ cũng không có ai hương khói”, chị Dung bồi hồi.

Tiếp thêm sức mạnh

26 Tết, khi cả đoàn công tác của Bệnh viện Bạch Mai họp phân tích tình hình và phân bổ lại lực lượng hỗ trợ cho các điểm nóng khác, trong lòng chị Dung vô cùng phân vân, không biết nên ở hay xin về.

Chị Dung kể: “Tôi cảm thấy không yên tâm nếu về Hà Nội, bởi lẽ ở đây nhân lực mỏng, hầu hết từ các bệnh viện khác sang hỗ trợ, nếu không trực tiếp giám sát, tôi không thể chắc chắn rằng công tác kiểm soát nhiễm khuẩn liệu có hiệu quả hay không. Hơn nữa, trong bệnh viện còn có quá nhiều khu vực điều trị, bao gồm cả hồi sức và cấp cứu, trong khi nhân lực giám sát chỉ có 2 người chạy đi chạy lại không xuể.”.

Chị Dung quyết tâm ở lại cùng Bệnh viện dã chiến 2, xem Bệnh viện làm được những gì và cần giúp những gì. Ít nhất cho tới khi không có bệnh nhân nào phải chuyển lên khoa hồi sức tích cực thì mới có thể phần nào yên tâm.

Tâm sự về chút nỗi niềm riêng ở hậu phương, chị Dung kể: “Từ ngày gửi cháu về ông bà, ngày nào mẹ con cũng trò chuyện qua video. Cháu cứ luôn miệng hỏi: Mẹ đang ở đâu đấy, tối mẹ về ngủ với con. Con kéo tay mẹ ngủ với con, mẹ kể chuyện cho con nghe đi… Thi thoảng đang gọi, con gái lại khóc nhớ mẹ, thế rồi mẹ khóc, con khóc, không thể kìm nén được cảm xúc”.

Những câu hỏi vô tư của cô con gái bé bỏng khiến chị càng thêm nhớ con da diết và chỉ có thể đè nén lại cảm xúc động viên: “Mẹ đi Hải Dương bắt con virus, khi nào bắt được mẹ về với con”.

Chị chia sẻ thêm về cô con gái vừa rồi đón sinh nhật 4 tuổi với ông bà ngoại mà không có cả bố lẫn mẹ ở bên. Chị chỉ kịp gọi về dặn dò ông bà chuẩn bị quà bánh, đồ chơi cho cháu, nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của con khi nhận được quà qua màn hình điện thoại, chị như được tiếp thêm sức mạnh để hoàn thành công việc.

Tâm sự thêm về cô con gái nhỏ, chị kể: “Mọi việc sinh hoạt, ăn uống của con hàng ngày đều do chị đảm nhận, lần này chị đi công tác xa đành phải nhờ đến bà ngoại. Hôm đầu tiên ngủ với bà, bé trằn trọc không ngủ được, liên tục quấy khóc hỏi mẹ đâu.”

Hẹn đón “Tết bù”

Bữa cơm nơi tuyến đầu mặc dù được lãnh đạo Bệnh viện quan tâm, có đủ hương vị ngày Tết, nhưng chị Dung ăn chưa bao giờ thấy ngon miệng vì nhớ chồng, nhớ con. Từ ngày chị đi công tác, chồng chị, một chiến sĩ công an, ở nhà chỉ ăn cơm hộp, có nấu cơm thì cũng chỉ là món mỳ tôm, mỗi lần gọi điện về cho chồng chị đều rất buồn.

Mọi năm, cứ đến những ngày sát Tết, chị đều lo toan việc nhà, từ quét dọn, sắm sửa đồ đạc, bày biện bàn thờ… Năm nay chị đi công tác xa, không biết ở nhà chồng có làm được không, ngày nào chị cũng gọi điện về nhà để hỏi thăm anh, hỏi thăm tình hình chuẩn bị tết ở nhà.

Mọi người ở nhà hay hỏi khi nào thì về, mỗi lần như vậy chị chỉ biết cố gắng kìm nén cảm xúc trả lời: “Em sẽ về sớm nhất có thể”, bởi sâu trong thâm tâm chị cũng không biết bao mình mới có thể về nhà, khi tình hình dịch bệnh vẫn còn đang diễn biến phức tạp.

Ngày 30 Tết, chị rất vui vì nghe tin đã có 30 bệnh nhân được công bố khỏi bệnh, ít nhất cũng đã đạt được 1/5 số bệnh nhân hiện đang điều trị tại bệnh viện. Chị tin rằng chỉ trong khoảng thời gian ngắn nữa thôi, chúng ta sẽ chiến thắng đợt dịch lần này, chị không dám nói chắc chắn điều gì, nhưng niềm tin vào giây phút đoàn tụ đang đến gần vẫn luôn là sức mạnh giúp chị vượt qua những khó khăn trong những ngày chiến đấu tại tâm dịch.

Chị Dung và những y bác sĩ công tác tại tâm dịch Hải Dương hiện vẫn chăm chỉ cống hiến chút sức lực nhỏ bé với hy vọng dịch bệnh sớm được đẩy lùi và cả gia đình lại được đoàn tụ, đón một cái Tết “bù” ấm áp.

Zalo

Khuôn mặt chị Trần Thị Dung hằn in vết đeo khẩu trang. Ảnh: Anh Văn

Zalo

Chị Dung hướng dẫn nhân viên y tế tại Bệnh viện dã chiến số 2 của tỉnh Hải dương về công tác kiểm soát nhiễm khuẩn. Ảnh: Kim Dung

Tạp chí Lao động và Công đoàn

Tin khác

Sổ tay CĐCS 2020

Trao giải Cuộc thi viết cán bộ y tế "đổi mới thái độ, phong cách phục vụ hướng tới sự hài lòng của người bệnh"

Đang truy cập: 21

Tổng lượt truy cập: 3.219.264